BÊN KIA CỬA SỔ
Ánh Tuyết
Một làn gió thoảng, những cánh hoa giấy nhẹ rơi xuống thềm. Trời se lạnh. Không khí của những ngày cuối năm luôn có một cái gì làm xao xuyến lòng Phương mà nàng không định nghĩa được. Nỗi cô đơn, buồn man mác cứ lan dần trong lòng. Sớm mai nàng sẽ bước xuống ghe lúc trời còn đầy sao đêm. Khi mọi người còn say ngủ, Phương sẽ âm thầm ra đi. Bỏ đất nước này, bỏ xóm nhỏ nơi nàng đã lớn lên; từ giã căn gác bên kia cửa sổ có lẽ nàng sẽ giũ được bao đau đớn ray rứt tim nàng. Không biết rồi sẽ ra sao? Liệu Phương có quên được Lâm như bao lần nàng tự nhủ lòng mình?
Nhìn qua bên kia cửa sổ. Cửa đóng im lìm. Căn gác chìm dần trong bóng tối. Yên lặng Phương thở dài ... Căn gác ấy, cửa sổ ấy đã làm Phương nhiều đêm không ngủ. Tình yêu nàng dành cho một người trong căn gác ấy thật tha thiết, chân thành nhưng chỉ là mối tình đơn phương.
Phương và Lâm ở chung một xóm. Một xóm nhỏ ở đường Trương Minh Giảng. Có lẽ là xóm công chức nên mọi sinh hoạt của những người dân trong xóm cũng êm ả, chừng mực. Ngày ấy Phương mới lên mười, Lâm mười bảy tuổi. Lâm là bạn của anh Hùng nàng. Hai người là bạn rất thân. Họ thân nhau từ thuở còn ở tiểu học. Hai người cùng đậu vào đệ thất chung một trường. Suốt thời gian ở trung học, Lâm sang nhà Phương chơi rất thường; có khi ăn, ngủ tự nhiên ở nhà nàng. Có đêm ngủ một giấc, thức dậy Phương thấy Lâm và anh Hùng đang miệt mài ngồi học, chuẩn bị cho kỳ thi tú tài II.
Ngày đi xem bảng về, cả hai cùng đậu. Lâm cười hí hửng nói với anh Hùng:
-Tao sẽ nộp đơn vào Không Quân. Bay bổng cho đời thêm vui, ở mãi một nơi cuồng chân rồi.
Anh Hùng ngạc nhiên trố mắt nhìn Lâm:
-Mày nói gì thế? Mày không định theo Dược à? Bố mày mong mày thành dược sĩ mà.
-Kệ ông cụ. Tao thích thành pilot hơn thành dược sĩ. Tẩn mẩn đám chai lọ điều chế tao không ham. Bay vui hơn.
Giọng Lâm ngang tàng, cứng cỏi làm anh Hùng yên lặng. Anh chặc lưỡi:
-Tùy mày!
Phương còn bé nên chẳng biết pilot là gì và tại sao Lâm muốn thành pilot hơn là dược sĩ?
Phương quý nể Lâm như anh Hùng nàng. Anh Hùng luôn nghiêm khắc với Phương, nhưng ngược lại Lâm rất chiều nàng. Thỉnh thoảng lãnh lương dạy kèm tư gia, Lâm lại mua cho nàng gói ô mai hay bao chè đậu dúi vào tay Phường vì Lâm biết nàng thích những thứ này. Con gái mà! Có khi hứng chí Lâm lấy Honda chở anh Hùng và nàng đi ăn bò bía gần chùa Xá Lợi. Lần nào Phương cũng được ăn thỏa thích. Có lần Lâm đùa:
-Bé ăn hết xe bò bía này nhé, anh bao đấy.
Phương tròn xoe mắt:
-Anh đâu có đủ tiền mà bao em ăn nhiều thế?
-Có chứ, nhưng lỡ có thiếu chút tiền, bé chịu khó ở lại rửa chén cho người ta trừ nợ nhé.
Phương hét lên, giận dỗi. Nước mắt rơm rớm. Lâm lại phải dỗ dành mãi nàng mới nguôi giận.
* * *
Lâm làm theo mộng ước của chàng. Chàng nộp đơn vào Không Quân. Lâm ngang tàng bướng bỉnh. Mặc cho mẹ Lâm khuyên nhủ, mặc cho bố chàng răn đe, chàng vẫn không nộp đơn để đi thi Dược. Anh Hùng cũng khuyên chàng:
-Thi Dược chung với tao nhé, chứ đi lính thời chiến nguy hiểm lắm. Bay bổng chẳng thấy đâu hay lại poncho cuốn xác mang về.
-Nói nhảm, sống chết có số cả.
Rồi Lâm cười toe toét. Trời như cũng chiều theo ý định chàng nên Lâm trúng tuyển vào Không Quân. Thực sự tướng chàng to cao nên dư sức đạt tiêu chuẩn Không Quân.
Hôm đi khám sức khỏe, nhiều chàng bị loại vì trọng lượng không đạt tiêu chuẩn. Có chàng bực tức “bật mí” chửi đổng:
-Mẹ kiếp! Sáng nay cố “ngốn” vài tô phở, thêm ba chai nước ngọt mà chả nước non gì, vẫn không đủ năm mươi ký.
Ngày Lâm lên đường sang Mỹ học bay, Phương theo anh Hùng đi tiễn chân chàng ở phi trường Tân Sơn Nhứt. Hôm ấy Phương buồn buồn làm sao! Lâm đi rồi ai sẽ mua ô mai cho nàng hay bao nàng ăn bò bía? Phương im lặng nhìn Lâm, chàng xoa đầu Phương nói đùa:
-Bé ở nhà ngoan, học giỏi nhé. Mai mốt anh lái máy bay về chở bé đi chơi.
Phương ngây ngô:
-Nhưng anh có lái máy bay lên trời để em vớt mây không? Em thích mây lắm.
-Úi cha! Dễ mà. Bé tha hồ vớt mây bỏ đầy máy bay mang về chơi nhé.
* * *
Chiến tranh leo thang. Lâm đối đầu với bao nguy hiểm trong những phi vụ oanh tạc. Cuộc chiến khốc liệt hơn. Lâm bận rộn với đời phi công. Là trai thời loạn. Chàng đang cùng đồng đội chiến đấu cho chính nghĩa.
Lâm ít về thăm nhà. Phương lớn dần với tuổi mộng mơ. Một buổi sáng soi gương, Phương chợt ngỡ ngàng nhìn mình trong gương. Phương bâng khuâng khi thấy mình đã thay đổi thành cô gái dậy thì. Tóc nàng mướt hơn, dài hơn. Làn da mịn màng, hai gò má hồng hồng. Sống mũi xinh xinh, thẳng tắp trên đôi môi đỏ mọng. Phương thấy đôi mắt nàng đang cười với chính mình trong gương.
Có những đêm trở giấc, Phương thấy lòng xao xuyến. Hình ảnh Lâm oai hùng trong bộ đồ bay bước lên tàu ra chiến trận trong giấc mơ. Phương không biết tại sao lúc này nàng hay nghĩ về Lâm? Nàng nhớ Lâm vì chàng hay chiều nàng. Nàng nhớ những lần mua ô mai, Lâm lén dúi vào tay nàng vì sợ anh Hùng bắt gặp rồi lại mắng Lâm là làm hư Phương. Nàng không biết lòng nàng nữa.
Thỉnh thoảng về phép, Lâm hay rủ anh Hùng đi uống café, nghe nhạc. Chàng vẫn xem Phương như một đứa em gái nhỏ. Dường như Lâm chưa nhận thấy nhiều thay đổi nơi Phương. Nàng đã thành một cô gái xuân thì, xinh đẹp như đóa hoa ban mai. Lâm vẫn xoa đầu, vuốt má Phương như thuở nào. Nàng đỏ mặt vì những cái vuốt má vô tình đó. Tim nàng đập mạnh khi thấy thoáng dáng Lâm ở đầu ngõ trong những lần về phép.
Bẵng đi một thời gian, Lâm không sang rủ anh Hùng đi uống café. Phương đoán có lẽ Lâm bận rộn lắm với đời tung mây, lướt gió nhưng nàng vẫn nhớ nhớ, mong mong ...
Tối hôm ấy, đi ngang qua nhà Lâm; Phương thấy nhà chàng hôm nay tấp nập những người. Ai cũng bận rộn lắm! Nhìn vào gian phòng khách, bàn thờ đèn nến sáng choang. Trần nhà được trang hoàng bằng những giây giấy đủ màu. Vài người đang bắc thang mắc những bóng đèn nhỏ vào cái cổng lá dừa trước cửa.
Lúc ăn cơm, Phương nghe mẹ hỏi anh Hùng:
-Thằng Lâm lấy vợ hở Hùng? Sao mà bí mật thế? Không thấy Bà Chánh nói gì, đùng một cái thấy nhà giăng giây, mắc đèn. Mẹ hỏi ra mới biết đám cưới thằng Lâm.
Anh Hùng cười hóm hỉnh:
-Đâu có gì bí mật hở mẹ? Lỡ rồi thì phải làm đám cưới chứ.
Phương không hiểu anh Hùng nói gì, nhưng lờ mờ biết rằng Lâm sắp lấy vợ. Tự nhiên nàng thấy nghẹn ở cổ họng. Phương nuốt miếng cơm không trôi.
Sau bữa cơm, Phương lên gác nằm. Nhìn qua bên kia cửa sổ nhà Lâm, trong bóng tối lờ mờ, nàng thấy Lâm đang quàng vai âu yếm một cô gái. Chắc vợ sắp cưới của Lâm? Nàng lẩm bẩm rồi úp mặt vào gối thổn thức ...
* * *
Mới đó mà đã tám năm trời từ ngày Lâm lấy vợ. Vợ chàng sanh đứa con trai đầu lòng được vài tháng thì mất nước. Chàng phải đi tù cải tạo. Bao nhiêu tang thương dồn dập đổ xuống gia đình Lâm.
Bố Lâm là một viên chức của chế độ cũ không chấp nhận đầu hàng nên đã quay súng bắn vào màng tang tự sát. Lâm đi tù được hơn một năm, vợ chàng không chịu đựng nổi những khó khăn đời sống của người vợ nuôi con, chờ chồng . Một ngày nọ, nàng bỏ con đi biền biệt ... Mẹ Lâm buồn vì gia đình tiêu tán. Đau khổ bà ôm đứa cháu nhỏ chưa đầy 2 tuổi khóc nức nở.
Rồi một hôm chị Lài trong xóm kể lể cho mọi người nghe rằng chị ta thấy vợ Lâm đi với một gã “cốt đột”* răng vẩu (hô) môi thâm xì. Hắn xách cái cặp táp đầy tiền. Cả hai đang mua sắm bàn ghế ở khu Võ Văn Tần. Có lẽ họ chuẩn bị cho căn hộ mới được nhà nước cấp. Chị Lài bĩu dài môi:
-“Cốt đột” nhưng nó lại có tiền, có quyền làm gì chẳng ham. Chỉ tội thằng Lâm dại gái, cưới con ấy về bà Chánh chẳng bằng lòng.
Giọng chị mỉa mai cay độc hơn:
-Cái thứ vũ nữ đó chỉ ham “lon lá” với cái mã hào hoa, đẹp trai của chàng Lâm nhà này. “Lon lá” rớt rồi, nó bỏ thẳng tay....
Phương đau đớn khi nghe những lời đó. Nàng không muốn nghe thêm chút gì về Lâm nữa.
Xóm nhỏ tiêu điều hơn. Phần lớn các ông công chức đi tù, vợ con ở nhà nheo nhóc kiếm sống bằng mọi nghề. Nhiều ông già nua, bệnh tật nên chết trong tù. Có vài gia đình may mắn vượt biên thoát. Nhà họ bỏ không, bọn cán bộ đến chiếm ngụ.
Gia đình Phương cũng chật vật lắm. Nàng theo mấy người bạn đi buôn quần áo cũ ở chợ Tân Bình. Anh Hùng làm cho Xí Nghiệp Dược Phẩm với đồng lương chết đói. Gia đình Phương sống dựa vào sự tảo tần của nàng mà thôi.
Phương thường sang thăm mẹ Lâm và bé Khoa con chàng. Nàng thương hoàn cảnh đơn chiếc của hai bà cháu sống trong căn nhà rộng thênh thang vì đồ đạc cứ bị bán dần để mua gạo và gởi quà thăm nuôi Lâm. Lâu lâu Phương cũng gởi cho Lâm chút quà. Có phải nàng bộc lộ tình yêu của nàng đối với Lâm qua sự chăm sóc người thân chàng hay là tình người? Nàng không thắc mắc và không phân định được tình cảm nàng, chỉ thấy thương hai bà cháu quá.
Lúc Lâm được chuyển về Hàm Tân, Phương cũng theo mẹ Lâm bồng bé Khoa đi thăm chàng. Gặp lại Lâm ở nhà tiếp đón, Phương bật khóc vì thấy chàng tiều tụy, gầy gò quá, nhưng Lâm vẫn cái tính hay đùa, trêu nàng:
-Úi giời ơi! Que tăm mà lại lo cho que củi nó gầy.
* * *
Sau sáu năm tù đày, Lâm được tha về. Buổi tối nọ chàng lặng lẽ trở về. Con ngõ nhỏ, căn gác xưa ... những hình ảnh thân thương lướt qua trí nhớ của chàng. Lâm bước vào trong nhà với niềm vui sướng bất ngờ của mẹ chàng. Hai mẹ con ôm nhau nghẹn ngào ... Bé Khoa trố mắt nhìn chẳng hiểu tại sao. Lâm bước chân lên chiếc cầu thang ọp ẹp, căn gác còn đây nhưng vợ chàng đã bỏ ra đi. Cảm xúc, Lâm gục mặt vào đầu giường nghẹn ngào. Giọt nước mắt ấm chảy dài trên má chàng. Người đàn ông đó lần đầu tiên trong đời khóc, chàng xót xa cho một cuộc bể dâu ...
Phương vẫn sang nhà Lâm chăm sóc mẹ chàng và bé Khoa như thuở chàng chưa về. Trưa hôm ấy, Phương cầm quả banh mà nàng mới mua mang cho bé Khoa. Cửa khép kín. Phương giơ tay định gõ cửa nhưng nàng chợt dừng lại vì nghe tiếng mẹ Lâm nói:
-Con được về là mẹ mừng rồi. Đi làm cố dành dụm để lấy vợ con ạ. Đứt nối, tối nằm, mẹ thấy cái Phương nó xinh đẹp nết na mẹ bằng lòng quá. Lúc con còn ở tù, nhà mình hoạn nạn, nó chăm sóc hai bà cháu chu đáo lắm. Ơn ấy chẳng biết lấy gì mà đền đáp.
Mẹ chàng tiếp luôn:
-Mẹ không biết cái Phương nó có ưng con không? Nếu mà nó thương con thì phúc đức cho nhà mình. Bao nhiêu đám muốn hỏi mà nó chẳng bằng lòng ai.
Lâm im lặng không trả lời. Không khí giữa hai mẹ con ngột ngạt đến khó chịu. Mãi sau Lâm mới chậm rãi nói:
-Cảm ơn mẹ đã lo cho con. Phương tốt với gia đình mình nhưng chuyện lấy Phương làm vợ con chưa hề nghĩ đến vì từ hồi nào đến giờ con vẫn xem Phương như em gái. Còn vợ con dù nàng có phụ con cũng vì hoàn cảnh thôi mẹ ạ!
Bà cụ giận dữ:
-Thôi đấy, tôi mặc kệ anh. Người tốt lành như vậy mà không biết đón rước, cứ ở đấy mà thương tiếc cái thứ lăng loàn ...
Phương xót xa, tê tái đến lặng người. Thì ra Lâm vẫn chỉ xem nàng như đứa em gái thuở nào. Chàng vẫn tiếc nhớ vợ chàng dù người ấy đã phụ chàng. Mắt Phương cay cay ... Phương tủi thân âm thầm trở về nhà.
Sau buổi trưa hôm đó, Phương chán nản chẳng thiết tha gì cả. Nàng muốn xa Lâm, xa căn gác bên kia cửa sổ. Rồi Phương sẽ rời xa cái xóm nhỏ này với bao kỷ niệm ấu thơ. Con ngõ tráng xi măng lồi lõm không đều mà nhiều lần Lâm đã chở nàng và anh Hùng đi ăn bò bía hay vẽ phấn xuống nền xi măng để Phương nhảy lò cò với bạn. Con ngõ ấy đã âm thầm đếm bao mộng mơ của “bé Phương” khi nghĩ về “anh Lâm”. Nàng tự hỏi rời nơi này nàng có thể quên Lâm được chăng? Phương cắn chặt môi, nàng thì thầm: “Lâm ơi, anh vô tình quá.”
Trời tối dần, nhìn lên bầu trời cao rộng. Những ngôi sao mới mọc nhấp nháy. Phương nghĩ Lâm và nàng cũng như hai ngôi sao trên cao vời. Giữa họ là một khoảng không gian vô tận, muôn đời không tới nhau được.
Nàng uể oải đứng dậy, nhìn qua căn gác nhà Lâm. Đưa tay khép cánh cửa sổ phòng nàng, nàng khẽ nói: “Bên kia cửa sổ, xin vĩnh biệt.”
Ánh Tuyết
Tuesday, November 25, 2008
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment